Hư Vô
Những ngày cuối năm ai ai cũng bận rộn với việc chuẩn bị cái Tết cho gia đình thật đầm ấm thì nơi thủ đô ngàn năm văn hiến Hà Nội vẫn còn rất nhiều những mảnh đời khốn khó đang nằm rải rác. Với mong muốn chia sẻ 1 chút hơi ấm Tết cho bà con vô gia cư tại Hà Nội, những người dân tại thủ đô đã góp chút tiền mua đồ tết cho bà con, tôi cùng 1 số anh chị nữa đại diện đi trao quà cho bà con tại 1 số địa điểm.
Và 1 trong những địa điểm đó là những căn lều bạt tại đường Ngô Thị Nhậm, Hà Cầu, Hà Đông, đối diện trụ sở tiếp công dân của TƯ Đảng và Nhà Nước. Nơi đây rất đông bà con nông dân nghèo đổ về thủ đô, chúng tôi không hiểu sao lại vậy và tối ngày 05/02/2013 (tức 25 tháng chạp năm nhâm thìn) khi chúng tôi thực hiện chương trình nhỏ “Tết Yêu Thương” thì chúng tôi đã được chứng kiến nhiều hơn thế.Vào khoảng 19h30 sau khi những phần quà nhỏ đã được cho vào thùng, mấy anh em chúng tôi lên đường. Tôi và Gió lang thang đi trước vì 2 đứa đi xe buýt; anh Nguyễn Văn Phương, Hoàng Anh, chị Lan chở đồ đi sau. Chúng tôi gặp nhau tại địa điểm trao quà, nơi có 4 chiếc bạt rách nằm sát nhau nơi mà bà con dân nghèo nằm đó, mấy anh chị em hì hục mở các phần quà, chia quà cho bà con thì bỗng đâu có mầy người đến, họ nồng nặc mùi rượu, họ dí sát máy điện thoại, máy ảnh chụp tới tấp vô mà ko hiểu chuyện gì, khoảng 3 phút sau 1 người đi xe máy nhỏ nhỏ giống như Gió lang thang tạt sát nơi mấy cái bạt rách có bà con và chúng tôi, anh ta cũng đang trong tình trạng hơi rượu bốc toàn thân, 1 màn “đối thoại” xảy ra:
- Làm gì ở đây? Chúng tôi thấy hơi hoảng nên hỏi lại: “có chuyện gì vậy ạ?” và trong đầu nghĩ sao mấy người này uống rượu ở đâu mình có làm gì đâu, chỉ đi phát quà cho bà con nghèo thôi mà lại qua đây gây sự chứ
- Hỏi là làm gì cơ mà?
Lúc này bà con trong lều bạt ra hết ngoài đứng quây quanh mấy anh chị em chúng tôi vì lo những người lạ mặt gây sự.
Anh Phương, chị Lan nói lớn: ‘chúng tôi đi phát quà cho bà con dân nghèo, các anh không nhìn thấy à?’
- Tôi là công an quản lý bà con ở đây, yêu cầu các anh chị rời khỏi đây ngay tức khắc
Tôi nói chen vô: ‘sao em có thể tin anh là công an? công an sao lại không mặc quân phục?’
- Nguyễn Văn Phương về ngay, đừng có mà ở đây
Chúng tôi: ‘Vậy thẻ công an đâu, sao không mặc quân phục, mặc thường phục nói là công an ai biếu được các anh là công an hay côn đồ chứ?’
- Mẹ kiếp, Siu đâu, Siu đâu, ra đây,….
Và xô xát bắt đầu xảy ra. Chừng 10 người trông khá to khỏe, chừng khoảng trên dưới 30, đầu tóc gọn gàng ở đâu nhảy vô chỗ chúng tôi, du đẩy, lôi kéo, đấm đá.
Và 1 trong những địa điểm đó là những căn lều bạt tại đường Ngô Thị Nhậm, Hà Cầu, Hà Đông, đối diện trụ sở tiếp công dân của TƯ Đảng và Nhà Nước. Nơi đây rất đông bà con nông dân nghèo đổ về thủ đô, chúng tôi không hiểu sao lại vậy và tối ngày 05/02/2013 (tức 25 tháng chạp năm nhâm thìn) khi chúng tôi thực hiện chương trình nhỏ “Tết Yêu Thương” thì chúng tôi đã được chứng kiến nhiều hơn thế.Vào khoảng 19h30 sau khi những phần quà nhỏ đã được cho vào thùng, mấy anh em chúng tôi lên đường. Tôi và Gió lang thang đi trước vì 2 đứa đi xe buýt; anh Nguyễn Văn Phương, Hoàng Anh, chị Lan chở đồ đi sau. Chúng tôi gặp nhau tại địa điểm trao quà, nơi có 4 chiếc bạt rách nằm sát nhau nơi mà bà con dân nghèo nằm đó, mấy anh chị em hì hục mở các phần quà, chia quà cho bà con thì bỗng đâu có mầy người đến, họ nồng nặc mùi rượu, họ dí sát máy điện thoại, máy ảnh chụp tới tấp vô mà ko hiểu chuyện gì, khoảng 3 phút sau 1 người đi xe máy nhỏ nhỏ giống như Gió lang thang tạt sát nơi mấy cái bạt rách có bà con và chúng tôi, anh ta cũng đang trong tình trạng hơi rượu bốc toàn thân, 1 màn “đối thoại” xảy ra:
- Làm gì ở đây? Chúng tôi thấy hơi hoảng nên hỏi lại: “có chuyện gì vậy ạ?” và trong đầu nghĩ sao mấy người này uống rượu ở đâu mình có làm gì đâu, chỉ đi phát quà cho bà con nghèo thôi mà lại qua đây gây sự chứ
- Hỏi là làm gì cơ mà?
Lúc này bà con trong lều bạt ra hết ngoài đứng quây quanh mấy anh chị em chúng tôi vì lo những người lạ mặt gây sự.
Anh Phương, chị Lan nói lớn: ‘chúng tôi đi phát quà cho bà con dân nghèo, các anh không nhìn thấy à?’
- Tôi là công an quản lý bà con ở đây, yêu cầu các anh chị rời khỏi đây ngay tức khắc
Tôi nói chen vô: ‘sao em có thể tin anh là công an? công an sao lại không mặc quân phục?’
- Nguyễn Văn Phương về ngay, đừng có mà ở đây
Chúng tôi: ‘Vậy thẻ công an đâu, sao không mặc quân phục, mặc thường phục nói là công an ai biếu được các anh là công an hay côn đồ chứ?’
- Mẹ kiếp, Siu đâu, Siu đâu, ra đây,….
Và xô xát bắt đầu xảy ra. Chừng 10 người trông khá to khỏe, chừng khoảng trên dưới 30, đầu tóc gọn gàng ở đâu nhảy vô chỗ chúng tôi, du đẩy, lôi kéo, đấm đá.




















