2013/02/11

Đào Trang Loan kể chuyện bị đánh và bị bắt khi tặng quà cho dân oan


Hư Vô

Những ngày cuối năm ai ai cũng bận rộn với việc chuẩn bị cái Tết cho gia đình thật đầm ấm thì nơi thủ đô ngàn năm văn hiến Hà Nội vẫn còn rất nhiều những mảnh đời khốn khó đang nằm rải rác. Với mong muốn chia sẻ 1 chút hơi ấm Tết cho bà con vô gia cư tại Hà Nội, những người dân tại thủ đô đã góp chút tiền mua đồ tết cho bà con, tôi cùng 1 số anh chị nữa đại diện đi trao quà cho bà con tại 1 số địa điểm.

Và 1 trong những địa điểm đó là những căn lều bạt tại đường Ngô Thị Nhậm, Hà Cầu, Hà Đông, đối diện trụ sở tiếp công dân của TƯ Đảng và Nhà Nước. Nơi đây rất đông bà con nông dân nghèo đổ về thủ đô, chúng tôi không hiểu sao lại vậy và tối ngày 05/02/2013 (tức 25 tháng chạp năm nhâm thìn) khi chúng tôi thực hiện chương trình nhỏ “Tết Yêu Thương” thì chúng tôi đã được chứng kiến nhiều hơn thế.Vào khoảng 19h30 sau khi những phần quà nhỏ đã được cho vào thùng, mấy anh em chúng tôi lên đường. Tôi và Gió lang thang đi trước vì 2 đứa đi xe buýt; anh Nguyễn Văn Phương, Hoàng Anh, chị Lan chở đồ đi sau. Chúng tôi gặp nhau tại địa điểm trao quà, nơi có 4 chiếc bạt rách nằm sát nhau nơi mà bà con dân nghèo nằm đó, mấy anh chị em hì hục mở các phần quà, chia quà cho bà con thì bỗng đâu có mầy người đến, họ nồng nặc mùi rượu, họ dí sát máy điện thoại, máy ảnh chụp tới tấp vô mà ko hiểu chuyện gì, khoảng 3 phút sau 1 người đi xe máy nhỏ nhỏ giống như Gió lang thang tạt sát nơi mấy cái bạt rách có bà con và chúng tôi, anh ta cũng đang trong tình trạng hơi rượu bốc toàn thân, 1 màn “đối thoại” xảy ra:

- Làm gì ở đây? Chúng tôi thấy hơi hoảng nên hỏi lại: “có chuyện gì vậy ạ?” và trong đầu nghĩ sao mấy người này uống rượu ở đâu mình có làm gì đâu, chỉ đi phát quà cho bà con nghèo thôi mà lại qua đây gây sự chứ

- Hỏi là làm gì cơ mà?

Lúc này bà con trong lều bạt ra hết ngoài đứng quây quanh mấy anh chị em chúng tôi vì lo những người lạ mặt gây sự.

Anh Phương, chị Lan nói lớn: ‘chúng tôi đi phát quà cho bà con dân nghèo, các anh không nhìn thấy à?’

- Tôi là công an quản lý bà con ở đây, yêu cầu các anh chị rời khỏi đây ngay tức khắc

Tôi nói chen vô: ‘sao em có thể tin anh là công an? công an sao lại không mặc quân phục?’

- Nguyễn Văn Phương về ngay, đừng có mà ở đây

Chúng tôi: ‘Vậy thẻ công an đâu, sao không mặc quân phục, mặc thường phục nói là công an ai biếu được các anh là công an hay côn đồ chứ?’

- Mẹ kiếp, Siu đâu, Siu đâu, ra đây,….

Và xô xát bắt đầu xảy ra. Chừng 10 người trông khá to khỏe, chừng khoảng trên dưới 30, đầu tóc gọn gàng ở đâu nhảy vô chỗ chúng tôi, du đẩy, lôi kéo, đấm đá.

Thư gửi con trai anh Nguyễn Quốc Quân


Nguyễn Ngọc Già

Tôi nghĩ mình đường đột và hơi sỗ sàng khi viết lá thư này cho một người chưa bao giờ biết mặt và cũng hầu như không có chút thông tin gì ngoài những dòng dưới đây [1]:
Hôm qua, cháu Khoa con trai lớn nói với tôi: “Điều duy nhất con mong muốn bây giờ là bố được trở về với mình, mà tại sao bố lại chống lại họ trong lúc này, tại sao lại quyết định tuyệt thực hả mẹ?”. Tôi trả lời cháu rằng: “Bố đang đấu tranh cho quyền hạn của một người tù. Không chỉ cho bố mà cho những người tù khác nữa. Theo chính luật pháp Việt Nam khi chấm dứt điều tra trong vòng ba ngày bố phải được gặp Luật sư. Con nghĩ xem, nếu không phải một mình bố mà tất cả tù nhân, hoặc tám chục triệu người cùng đòi hỏi nhà nước phải làm những điều đúng theo luật pháp Việt Nam đã quy định, có lẽ mọi việc đã khác nhiều.” Tôi biết Khoa chưa hiểu nhiều về những việc bố làm, có lẽ cháu cũng đang đi tìm cái vỏ trứng của mình.
Vì thế, hãy cho phép tôi cảm nhận Khoa như một đứa cháu trai dù chưa hề quen biết. Hy vọng cháu chấp nhận điều này.
Bố cháu, một người đàn ông 60 tuổi, một vợ hai con, một người Việt tị nạn, rời khỏi Việt Nam vào năm 1981, một Tiến sĩ toán học, một đảng viên thuộc đảng Việt Tân và là một công dân Hoa Kỳ [2]. Điều này có nghĩa, bố cháu là một người đàn ông bình thường như những người đàn ông khác ở bất kỳ xứ sở tự do nào, trừ... Việt Nam (!) Ở Việt Nam, có lẽ cháu biết, một người được cho là bình thường, khi và chỉ khi họ không quan tâm hoặc thờ ơ và lãnh đạm trước mọi vấn đề xã hội, nếu họ không muốn vào tù hay trại tâm thần với tư cách là người bất bình thường.

Thư Phong trào Con đường Việt Nam chào mừng luật sư Lê Công Định


Phong trào Con Đường Việt Nam

Thư Phong trào Con đường Việt Nam chào mừng luật sư Lê Công Định Hôm nay là một ngày thật đặc biệt đối với phong trào Con Đường Việt Nam: ngày luật sư Lê Công Định bước ra khỏi nhà tù để trở về với vòng tay gia đình và bạn bè. Một ngày mà rất nhiều người chúng ta đã đón chờ từ lâu.
Trước đó vài ngày, chúng tôi nhận được tin anh sẽ về vào ngày 26 Tết. Trong tâm trạng chờ đợi, chúng tôi chỉ biết cùng nhau cầu mong cho điều này trở thành sự thực. Tất cả mọi người đã từng mừng hụt vào năm ngoái, khi nhà cầm quyền có ý định trả tự do cho anh Định nhưng sau đó rút lại quyết định này vào phút cuối.
Phong trào Con Đường Việt Nam mừng vui đón chào anh Định trở lại với gia đình, bạn bè và cộng đồng. Một phần vì chúng tôi mong ước rằng sẽ không còn một tù nhân lương tâm - cách gọi những người bị bắt giam chỉ vì bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hòa - nào nữa trên đất nước này. Một phần lớn hơn: Luật sư Lê Công Định là một người bạn, người anh em và là người khởi xướng ra phong trào Con đường Việt Nam. Nếu anh Định không được về với gia đình ngày hôm nay thì mục tiêu của Phong trào sẽ là đòi trả tự do cho anh, anh Thức và các tù nhân lương tâm khác trong năm nay.
Chúng tôi hiểu cái giá phải trả để mở ra con đường văn minh và nhân bản cho dân tộc Việt Nam là không hề rẻ đối với anh và những tù nhân lương tâm khác của chúng ta. Xin cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm.

Hãy lên tiếng ủng hộ các bạn Thanh Niên Yêu Nước


TNCG

Đức Giáo Hoàng John Paul 2:
"Hỡi những người trẻ.
Chúa Kitô cần tới các con để thắp sáng địa cầu, để chỉ cho nhân loại ‘nẻo đường đi tìm sự sống (Ps. 16:11. Thách thức mới là các con cần phải thể hiện sự có mặt của Giáo Hội Chúa bằng chính cuộc đới và lối sống cụ thể của các con. Các con hãy sắp sẵn trí khôn, tài năng, lòng nhiệt thành và tình thương của các con để đối diện với đời sống và phục vụ đời sống.
Các con đừng sợ xuống đường để đi tới những nơi công cộng như các thánh Tông Đồ xưa. Giờ không còn là thời điểm để các con xấu hổ vì Phúc Âm (cf. Rom. 1:16) Giờ là thời điểm để các con rao giảng từ trên mái nhà (cf. Mt. 10:27). Các con đừng sợ phá vỡ nếp sống tiện nghi và thói quen để chấp nhận thách đố: làm thế nào để khuôn mặt Chúa Giêsu được thế gian biết đến?…."
HÃY LÊN TIẾNG ỦNG HỘ CHO CÁC BẠN THANH NIÊN YÊU NƯỚC
Xin các bạn giúp quảng bá rộng rãi và vận động mọi người cùng ký tên trên trang nhàhttp://www.facebook.com/thanhnienconggiao
Hoặc bấm vào link: http://thanhnienconggiao.blogspot.com/

Quan điểm của giới trí thức về hiến pháp mới cho Việt Nam


Gs. Tương Lai

Chúng tôi xin giới thiệu đến quí độc giả phát biểu của Giáo sư Tương Lai, người đã góp phần soạn thảo và vừa cùng đoàn đại diện 72 trí thức Việt Nam trao bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 cho đại diện Quốc Hội CSVN.
BBT-WebVT

Giáo sư Tương Lai: "Tại sao chúng tôi làm cái việc kiến nghị sửa đổi Hiến pháp và trong một thời gian vắn tập trung cao độ trí tuệ của một nhóm người. Bên cạnh cái kiến nghị là đưa ra một cái dự thảo Hiến pháp mới dựa trên những cái thành tựu mà như là anh Lộc đã trình bày, vượt qua cái thời kỳ, cái tư duy của Stalinit, Maoit về chuyên chính vô sản. Và đã gọi là chuyên chính vô sản thì không thể có một cái Hiến pháp là công cụ của dân để mà kiểm soát nhà nước.
Thực chất Hiến pháp là Bộ luật cơ bản để mà ai kiểm soát ai, là dân kiểm sát cái quyền lực, để dân trao quyền mà không bị mất quyền. Đó là cái bi kịch lớn nhất của loài người từ xưa đến nay mà đến bây giờ vẫn chưa vượt qua được. Nhưng mà dù sao những thành tựu của văn minh nó cũng đã bước những cái bước tiến để nó đạt tới cái chỗ là dân qua công cụ của pháp luật mà trước hết là qua Hiến pháp – cái đạo luật cơ bản mà anh Nguyễn Đình Lộc vừa nói để mà kiểm soát quyền lực của nhà nước, để nhà nước không phải muốn làm gì thì làm mà nhà nước chỉ làm được những cái việc mà luật pháp cho phép, còn dân thì được làm tất cả những việc gì mà luật pháp không cấm. Và như vậy thì không thể có khái niệm về chuyên chính vô sản được, cho nên cái đó phải loại trừ ra khỏi đời sống tinh thần của đất nước thì mới có thể bàn tới chuyện Hiến pháp. Chừng nào còn giữ cái tư duy ấy, chừng ấy không thể có Hiến pháp và mọi cái sự sửa đổi vụn vặt đều trở nên vô nghĩa. Cái tinh thần ấy chính là tinh thần chúng tôi đưa ra trong Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp. Và đó cũng là tinh thần mà trí tuệ dồn vào để đưa ra như là một tài liệu tham khảo về Hiến pháp sắp tới của một nước Việt Nam dân chủ.

Hội Đồng Công Luật Công Án Bia Sơn


Chơn Tử

KÍNH GỞI: - Các Cơ Quan Bảo Vệ Nhân Quyền Cộng Đồng Quốc Tế.
– Các Cơ Sở Ngoại Giao ở Hà Nội.
– Các cơ quan có thẩm quyền.
Trích yếu: V/v nổi hàm oan của Đại Đạo Ân Đàn Bửu tự Kim Linh Thân Việt Nam bị chính quyền Công An Tỉnh Phú Yên bắt giữ vào ngày 5/2/2012 bởi tên gọi là “Hội Đồng Công Luật Công Án Bia Sơn.”
Thưa quý vị:
Trong thời gian vừa qua, báo chí truyền thanh và truyền hình trong cũng như ngoài nước đưa tin về việc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam triệt phá tổ chức phản động “Hội Đồng Công Luật Công Án Bia Sơn” tại Cầu Suối Lớn, Đèo Cả, Thôn Hảo Sơn, Xã Hòa Xuân Nam, Huyện Đông Hòa, Tỉnh Phú Yên, Việt Nam.
Nội dung:
Năm 1975, Ông Phan Văn Thu cầm đầu móc nối một sồ đối tượng. Thành lập tổ chức chính trị phản động Ân Đàn Đại Đạo, bị lực lượng Công An Phú Yên triệt phá, bắt đi cải tạo mười năm tại trại giam A30 Tỉnh Phú Yên. “Trích báo Công An Phú Yên.” Qua quá trình công an điều tra và kết luận. Thưa quý vị, nhất là Nhân Dân Tỉnh Phú Yên là nhân chứng sống của cái sai ngay đoạn đầu của thông tin này.
Chúng tôi một số đông phật tử đang có mặt tại hải ngoại, xin minh xác rằng. Thầy của chúng tôi được sinh ra và lớn lên bên cửa Sông Đà Giang, trong một gia đình nông dân nghèo nàn chất phác. Thuở nhỏ chỉ được đến trường làng đi học chưa hết lớp ba. Sau đó ở nhà phụ giúp việc gia đình. Thuở thiếu thời, Thầy đã có đức tính hiếu sinh. Thấy ai bắt nhốt con vật nào để giết ăn thịt, Thầy đều lén thả chúng. Lớn lên, Thầy lại có đức tính hay cùng bạn bè đánh trả lại những kẻ ỹ mạnh hiếp yếu, Thầy thường giúp đỡ người bần cùng neo đơn. Năm 18 tuổi, Thầy bị bắt đi Quân Dịch, sau ba tháng huấn luyện đưa về Đại Đội Địa Phương Quân. Ở đây, Thầy lại bỏ đơn vị về nhà nhiều lần, rồi lại bị bắt lại. Ở đây, Thầy đã hai lần khuyên Đại Đội Trưởng thay đổi giờ ngày xuất quân, nếu không sẽ bị tổn thất quân số hai lần đúng như thật. Và lần cuối, Thầy đã đào ngũ, mà đơn vị không muốn bắt lại nữa, vì thấy Thầy có vẻ khác thường, phải chăng Thầy đã có chủng tử bất sát, bởi tấm lòng từ bi sẳn có tự bao giờ của Thầy.

Phong bao lì xì “yêu nước”


ABC Radio Australia

5/2/2013
Nguyễn Hồ Nhật Thành, một chàng trai trẻ đất Sài Thành đã có sáng kiến in bản đồ Việt Nam với khẳng định độc lập chủ quyền hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa lên phong bào lì xì, thể hiện lòng yêu nước của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Ý tưởng của Thành đã được các bạn trẻ trên mọi miền đất nước hưởng ứng, sản phẩm đã “cháy hàng” chỉ trong một vài ngày đầu ra mắt. Radio Australia đã có cuộc trò chuyện với Nhật Thành về ý tưởng sáng tạo này.
Radio Australia: Từ đâu anh có ý tưởng về việc làm những chiếc phong bì in bản đồ Việt Nam và 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa?
Nhật Thành: Ý tưởng cho việc in bao mừng tuổi xuất phát từ việc mình đi siêu thị và những địa điểm khác thì thấy toàn là phong bao lì xì hàng Trung Quốc với những nội dung ngôn ngữ và hình ảnh văn hóa Tàu. Mình cảm thấy hơi buồn vì điều này, trong đầu mình chợt đặt dấu hỏi tại sao một cái tết truyền thống của Việt Nam, chỉ với cái bao mừng tuổi mà cũng phải lệ thuộc vào hàng Tàu.
Với một phong bao toàn tiếng Tàu như vậy thì khi ta trao cho nhau, nhất là trẻ em thì nó sẽ ảnh hưởng như thế nào? Tại sao chúng ta không trao cho nhau những thông điệp tiếng Việt, những thông điệp về chủ quyền, những thông điệp khơi gợi lòng yêu nước? Chính những câu hỏi này thôi thúc mình thiết kế và in ra những phong bao mừng tuổi. Mình nghĩ ngay đến thông điệp chủ quyền về Trường Sa-Hoàng Sa vì đó có nhiều bạn trẻ hiện nay rất thờ ơ với thời cuộc và không quan tâm nhiều đến các vấn đề của đất nước.
RA: Được biết, các sản phẩm phong bao lì xì được anh bán trực tuyến trên trang web No China Shop. Anh mở trang web này được bao lâu rồi và hoạt động kinh doanh của trang web hiện tại ra sao? Ngoài sản phẩm phong bao lì xì, anh còn có mặt hàng gì phục vụ ngày tết không?
Nhật Thành: Trang này lúc đầu do mình và vợ mình tạo trên Facebook cách đây hai tháng. Sau đó một số bạn khác thấy hay nên góp sức vào tạo thành trang web. Hiện nay, số lượng thành viên trên Facebook đã lên đến 1.150 người và lượng truy cập mỗi lúc một tăng. Trung bình khoảng 950 lượt người xem mỗi ngày. Đợt in phong bao vừa rồi mình in 10,000 cái và đã bán hết trong vòng 3 ngày.
Tết năm nay ngoài sản phẩm quần áo, giầy dép mình còn kinh doanh thêm những thực phẩm có nguồn gốc an toàn như bánh chưng, mứt, khô bò, củ kiệu... Tất cả những sản phẩm này mình đều hướng đến mục tiêu sử dụng hàng sản xuất trong nước, tránh sử dụng các sản phẩm từ Trung Quốc.
JPEG - 41.8 kb
Nguyễn Hồ Nhật Thành với ý tưởng phong bao lì xì có in hình bản đồ Việt Nam với đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Vài dòng nhân chuyện Lê Anh Hùng được thả


Nguyễn Tường Thụy

Chả biết trường hợp Lê Anh Hùng gọi là gì? Gọi là trả tự do cũng đúng nhưng sẽ có người cãi: vào trại tâm thần là để “chữa bệnh”, sao gọi là trả tự do? Nhưng gọi là xuất trại thì không ổn vì có ai điều trị bệnh tâm thần chỉ trong 12 ngày, có mà Việt nam giỏi nhất thế giới về khoản tâm thần học. Hay gọi là phóng thích? He he, cũng không ổn nốt. Thôi thì cứ tạm gọi là thả như thả gà thả vịt vậy.
Mấy hôm nay có nhiều tin vui. Hôm qua thì Nguyễn Thị Oanh với đứa con trong bụng được thả. Trước đó 1 tuần, Nguyễn Quốc Quân, công dân Mỹ được thả sau chín tháng rưỡi bị giam. Kể ở Việt Nam ta có nhiều chuyện hay thật. Thích thì bắt chơi, không có cớ bỏ tù được thì thả ra. Không biết ở các nước khác, những trường hợp như thế này nhà chức trách có phải bối thường không hay cũng mông muội như ta. Nghe nói Nguyễn Quốc Quân khi bị bắt chỉ có một quyển sách triết và chín trang nói về “kỹ năng mềm”. Máy tính thì trắng, chẳng có dữ liệu nào.

2013/02/05

Miến Điện: luật vi hiến phải bỏ hẳn chứ không sửa


Ngô Văn

Tháng 3 tới đây là đúng 2 năm ngày ông Thein Sein lên nắm chức Tổng thống Miến Điện, từ đó đến nay chính quyền ông Thein Sein đã có nhiều cải cách chính trị và chính sách hòa giải dân tộc được người dân Miến Điện lẫn thế giới đánh giá cao. Nhờ đó, quốc gia này đã thoát ra khỏi sự cô lập của cộng đồng thế giới để phát triển kinh tế hầu xây dựng đất nước sau gần 3 thập niên bị chìm đắm trong khổ nhục bởi sự cai trị độc tài của chính quyền quân phiệt. Nhiều quốc gia chủ nợ của Miến Điện như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Liên hiệp Âu châu đã quyết định xóa bớt 60% tiền nợ, khuyến khích nhiều ngân hàng cho Miến Điện mượn tiền để trả số nợ đã đáo hạn còn lại. Đó là điều kiện phải có để nước này có thể vay vốn mới hầu phát triển kinh tế. Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Á châu đi đầu trong nỗ lực trợ giúp. Chính phủ các quốc gia còn thúc đẩy các quỹ tư nhân bỏ tiền vào đầu tư ở xứ chùa Vàng này.
Có thể nói chính quyền Miến Điện ngày nay đã lột xác gần như toàn diện. Chỉ còn một lãnh vực là việc đối xử với các sắc dân thiểu số là đang còn dậm chân tại chỗ. Tuy đã có hiệp định đình chiến với các sắc dân thiểu số, nhưng giao tranh vẫn đang tiếp diễn. Đặc biệt nghiêm trọng ở mạn Bắc với việc giao tranh mãnh liệt của lực lượng vũ trang sắc tộc Kachin. Tại vùng miền tây tỉnh Rakhine việc xung đột giữa tín đồ Hồi giáo và Phật giáo cũng ngày một gay gắt hơn. Vùng tây bắc quận Sangaing của dân tộc thiểu số Pyu thường xuyên xảy ra sự xung đột giữa người dân với lực lượng an ninh chính phủ về chuyện khai thác khoáng sản.
Nhưng ngoài lãnh vực nêu trên, chính quyền Miến Điện hiện nay được cả thế giới khen ngợi về những bước đi mạnh dạn trong việc cải cách chính trị. Sau các đợt trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị, chính quyền ông Thein Sein còn ban hành các luật công nhận người dân có quyền tự do phát biểu ý kiến, tụ họp, biểu tình trong ôn hòa. Ngày 24/01/2013, chính phủ còn tiến thêm một bước nữa là bãi bỏ hệ thống kiểm duyệt báo chí và cho phép tư nhân ra nhật báo để loan tải tin tức, bình luận về mọi vấn đề. Họ không còn bị giới hạn trong lãnh vực thể thao, văn nghệ, điện ảnh như báo tuần và báo tháng trước đây.

Vắng lời chúc sinh nhật Đảng ở VN?


BBC

Chỉ Campuchia và Lào gửi điện mừng ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam trong khi Trung Quốc, Cuba và Bắc Hàn đều không có động thái nào.
Nhân dịp kỷ niệm 83 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2013), các báo trong nước ngày 3/2 đồng loạt đăng tin Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhận được điện mừng từ các quốc gia láng giềng.
Tuy nhiên, danh sách các Đảng đã gửi điện mừng được công bố chỉ bao gồm Ban chấp hành Trung ương Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và Đảng Nhân dân Campuchia.
Cho tới nay vẫn không có nguồn tin nào về điện mừng từ các quốc gia cộng sản Bắc Hàn hay Cuba, vốn là những quốc gia mà Đảng Cộng sản Việt Nam từng gọi là các nước ’cộng sản đồng chí’.
Theo Ban tiếng Tây Ban Nha của BBC tìm hiểu, trên trang Granma của Nhà nước Cuba cũng không có tin hay bài gì về Đảng Cộng sản Việt Nam trong mấy ngày qua.
Năm ngoái, cũng chỉ có hai Ban chấp hành của đảng cầm quyền tại Campuchia và Lào gửi điện mừng kỷ niệm 82 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam vào đúng ngày 3/2.

DB Úc kêu gọi CSVN ngưng đàn áp những tiếng nói ôn hòa


DB Luke Simpkins

02/02/2013
Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
2 Hoàng Văn Thụ
Hà Nội, Việt Nam
Thưa Thủ Tướng,
Tôi viết lá thư này để bày tỏ sự quan tâm sâu sắc và sự thất vọng của tôi về việc kết án nặng nề 14 nhà hoạt động nhân quyền gần đây về tội "lật đổ" tuy rằng họ chỉ viết blog để bày tỏ quan điểm; cổ xuý công bằng xã hội qua Truyền Thông Chúa Cứu Thế; và tham dự những khóa học về đấu tranh bất bạo động và an toàn internet.
Những nhà hoạt động này bao gồm: Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, Paulus Lê Sơn, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Văn Duyệt, Nguyễn Xuân Anh, Thái Văn Dung, Nông Hùng Anh, Nguyễn Đình Cương, Trần Minh Nhật, Hồ Văn Oanh, Nguyễn Văn Oai, Đặng Ngọc Minh và Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc.
Việc giam cầm những nhà tranh đấu nhân quyền này chỉ là một trong nhiều trường hợp số phận tương tự. Xu hướng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam đã gia tăng ở mức báo động. Ngoài ra, tôi cũng được biết rằng Luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân đã bị bắt giam từ ngày 27 tháng 12 vì những hoạt động ôn hòa của ông. Gia đình ông đã bị quấy nhiễu liên tục bởi nhà cầm quyền.
Quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền căn bản của Công Ước Quốc Tế về Nhân Quyền và Các Quyền Chính Trị mà Việt Nam đã cam kết. Cùng lúc đó, ý kiến của người dân phát biểu một cách ôn hòa tuy có thể gay gắt, khắc khe đối với nhà nước không thể nào là hành vi lật đổ được. Ngược lại, phê bình chỉ trích thường cần thiết cho sự tiến bộ tích cực.
Tôi muốn lưu ý ông về những trường hợp trên và kêu gọi ông hãy ngưng những chiến dịch đàn áp các tiếng nói ôn hòa, cũng như phóng thích tất cả các tù nhân chính trị hiện tại.
Trân trọng,
Luke Simpkins,
Dân Biểu Liên Bang thuộc Đơn vị Cowan
PDF - 88.6 kb
Letter to Nguyen Tan Dung

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo lên án vụ bắt giữ blogger Việt Nam Lê Anh Hùng


RFI

Hôm qua, 01/02/2013, Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) đã ra một thông cáo tại Bangkok lên án Việt Nam về vụ bắt giữ blogger độc lập Lê Anh Hùng, đưa về giam trong một trại tâm thần. Tổ chức CPJ kêu gọi chính quyền Hà Nội trả tự do ngay lập tức cho anh Hùng và những nhà báo khác đang bị giam giữ với những tội danh «ngụy tạo».
Trong thông cáo nói trên, CPJ nhắc lại là sáu nhân viên an ninh đã bắt giữ blogger Lê Anh Hùng ngày 24/01 tại thành phố Hưng Yên, miền Bắc Việt Nam, lấy cớ là để hỏi về những vấn đề liên quan đến giấy tạm trú. Anh Hùng bị đưa về Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2, một trại tâm thần ở Hà Nội. Sau đó giám đốc trung tâm này nói rằng anh Hùng đã bị đưa vào đây theo yêu cầu của mẹ anh và anh không được phép gặp ai vào thăm.
JPEG - 14.2 kb
Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ (Reuters)
Nhưng trong một tuyên bố đưa ra ngày 30/01, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền, một nhóm quy tụ Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH), Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn (OMCT) và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, có trụ sở tại Pháp, khẳng định là mẹ của blogger Lê Anh Hùng không hề yêu cầu đưa con vào tâm thần.
Bản tuyên bố nói trên cũng cho biết là trước khi bị bắt, anh Hùng đã thường xuyên bị công an sách nhiễu, tra hỏi và đe dọa, lý do là vì blogger này đã viết nhiều bài trên mạng tố cáo nạn tham nhũng của các quan chức cao cấp và nạn lạm quyền trong Đảng Cộng sản.
Đại diện khu vực Đông Nam Á của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo Shawn Crispin tuyên bố: «Vụ bắt giam anh Lê Anh Hùng cho thấy các quan chức nay trở nên nhạy cảm như thế nào đối với những lời chỉ trích trên mạng. Thay vì dập tắt tiếng nói bất đồng chính kiến trên mạng, chính quyền Việt Nam nên lắng nghe nỗi bất mãn ngày càng tăng đối với chế độ, được bày tỏ trên các trang blog độc lập.»
Trong bản thông cáo hôm qua, CPI nhắc lại là ngày 09/01/2013 vừa qua, năm blogger độc lập ở Việt Nam đã bị kết án từ 3 đến 13 năm tù với tội danh liên quan đến an ninh quốc gia, do những bài viết chỉ trích được đăng trên mạng. Việt Nam hiện đang giam giữ 14 nhà báo, đưa nước này trở thành quốc gia đứng hàng thứ sáu trong số các nước giam giữ phóng viên nhiều nhất thế giới.
Nguồn: RFI

Chúc tết gia đình Luật sư Lê Quốc Quân


Nguyễn Tường Thụy

Tối nay, 2/2/2013, chúng tôi, những người bạn của Luật sư Lê Quốc Quân đến chúc tết gia đình, anh em Luật sư Lê Quốc Quân.
Tuy Lê Quốc Quân, Lê Đình Quản, Nguyễn Thị Oanh đang trong trại giam nhưng đã có mẹ, vợ hoặc chồng thay mặt tiếp chúng tôi.
Câu chuyện đậm đà tình nghĩa, diễn ra trong không khí thân tình, cảm động.
Sang xuân mới Quý Tỵ, chúng tôi cầu xin cho Lê Quốc Quân, Lê Đình Quản và Nguyễn Thị Oanh cùng đứa con 4 tháng tuổi trong bụng cô được bình an.
Tặng hoa và trao quà cho mẹ Ls Lê Quốc Quân

Thư gửi đảng viên Cộng Sản ngày 3/2


Đỗ Như Ly

Kính gửi toàn thể Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam
Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam 3-2 lần thứ 83, tôi kính chúc toàn thể các vị sức khỏe dồi dào, trí lực tỉnh táo, sáng suốt.
Tôi biết rằng thư này chẳng thể đến tay 100% các vị, phần vì rất nhiều vị không biết những trang mạng này, phần vì có những vị rất thành kiến với các bài viết không trên” lề phải”, phần vì có các vị xếp những ý kiến này vào loại “suy thoái tư tưởng” hay bị “diễn biến hòa bình” và hơn thế cũng có vị sẽ dễ dàng gán cho là phản Đảng, phản động… Tuy nhiên tôi vẫn viết, xuất phát từ ý thức của công dân hay do trong dòng máu tôi vẫn còn chút “tính chiến đấu” của người Đảng viên Đảng CSVN, dù hiện nay tôi chỉ là một phó thường dân, không còn là Đảng viên Đảng CSVN vì từ 4-4-2011 tôi đã tự nguyện thôi không sinh hoạt Đảng nữa.
Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức duy nhất lãnh đạo, tổ chức Nhà nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa, vậy toàn thể Đảng viên phải biết, phải suy nghĩ những vấn đề về Tổ quốc Việt Nam, về quyền Tự do, Bình đẳng, được Tôn trọng của người dân.

Nghị định mới về tôn giáo của Việt Nam là bước thụt lùi


Morning Star News

Việt Thi chuyển ngữ
Phải cần ít nhất 23 năm để được công nhận hợp pháp; nghị định nhằm chấm dứt các Hội thánh tư gia
Ngày 24 tháng 1 năm 2013 
TP. HCM, Vietnam (Morning Star News) – Các bậc lãnh đạo Tin Lành cũng như các lãnh đạo tôn giáo khác tại Việt Nam đang chỉ trích một nghị định mới về tôn giáo, bắt đầu có hiệu lực trong năm nay, là một bước thụt lui đáng kể, và như một nhà hoạt động Thiên Chúa Giáo nói, có thể chấm dứt phong trào giáo hội tư gia.
Trong một bức thư đề ngày 18 tháng 1, được phổ biến lần đầu tiên ngày hôm qua, 23 tháng 1, Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Việt Nam (VEF), một tổ chức gồm khoảng 25 Giáo hội tư gia, đã kêu gọi tuyệt thực và cầu nguyện vào ba ngày cuối tháng trước mối đe dọa của nghị định mới quy định rằng một giáo phái chưa đăng ký sẽ phải chờ ít nhất 23 năm trước khi được công nhận về mặt luật pháp.
Nghị định 92 được công bố tháng 11 năm 2012 và có hiệu lực ngày 01 tháng 01 năm 2013, sẽ thay thế Nghị định 22 ban hành năm 2005 hướng dẫn thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo được thông qua năm 2004. Qui định đưa ra về việc đăng ký hoạt động tôn giáo như là một phương tiện quản lý và kiểm soát tôn giáo.
Mục đích của Nghị định 92 hiển nhiên là để làm sáng tỏ những sự chưa được rõ ràng trong Nghị định, nhưng các nhà phê bình thuộc mọi tôn giáo đều đồng ý rằng Nghị định 92 có nhiều hạn chế hơn Nghị định 22. Họ cũng đồng ý rằng nghị định mới này cung cấp cho chính quyền nhiều công cụ luật pháp hơn để kiểm soát tôn giáo, thậm chí để đàn áp tôn giáo.

2013/02/02

Ông Nguyễn Quốc Quân thách thức VN trưng bằng chứng ’nhận tội’


VOA

Nhà hoạt động cổ xúy dân chủ người Mỹ gốc Việt, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, ngày 31/1 vừa về tới Hoa Kỳ sau khi Việt Nam phóng thích và trục xuất ông trước áp lực ngoại giao từ Washington.

Tiến sĩ Quân, một trong những thành viên chủ chốt của đảng viên đảng Việt Tân ở hải ngoại, bị bắt giam từ tháng tư năm ngoái khi vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất vì tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng hoan nghênh vụ phóng thích ông Quân, vốn là một hành động bất ngờ và hiếm thấy của Hà Nội xảy ra sau khi tòa đã định ngày xử nhưng hoãn vào phút chót.

Vài giờ sau khi về tới nhà, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã dành cho Trà Mi một cuộc phỏng vấn về lý do ông được trả tự do.

Nguyễn Quốc Quân: Khi tôi ở trong trại giam, tôi thấy đây (việc phóng thích) cũng là một khả năng để họ giải quyết vấn đề của họ. Ðối với tôi, tôi không có tội gì hết, và tôi tin là họ cũng biết điều đó. Nhưng mà lỡ bắt rồi, đến lúc này thì không biết làm thế nào nên đó cũng có thể là một khả năng để họ tháo gỡ. Nhưng mà khả năng ra tòa rồi họ bằng cách nào đó cho tôi một cái tội vừa đúng, cũng là một khả năng. Và cũng có thể là xử nặng cho tương xứng với những người mà họ đã từng xử rất nặng như các thanh niên yêu nước. Cả 3 khả năng đó tôi đều chấp nhận hết, bản thân tôi về tâm lý đều chấp nhận hết. Nếu mà quá nặng giống những người anh em trong nước thì tôi cảm thấy là tôi có được cái hạnh phúc là mình san sẻ được phần nào với gian nan của anh em, của những người mà mình rất quý mến. Tôi tin rằng khi ra tòa họ sẽ rất là đuối lý để mà tranh luận với tôi. Tôi đã viết ra những căn cứ về tranh luận nhưng mà họ không dám giao cho luật sư của tôi.

2013/02/01

Những sai lầm của CSVN qua vụ bắt giữ Ts Nguyễn Quốc Quân


Trung Điền

Trước những áp lực mạnh mẽ của công luận, nhất là từ phía Hoa Kỳ, Cộng sản Việt Nam đã phải trả tự do cho Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân vào chiều ngày 30 tháng 1 năm 2013 sau 9 tháng giam giữ phi lý và phi pháp.
Theo dự tính, CSVN đã phải đưa Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân ra tòa vào ngày 22 tháng 1 với tội “âm mưu lật đổ chế độ”, nhưng trước đó 4 hôm, ngày 18 tháng 1, Viện kiểm sát thành phố Sài Gòn ra quyết định đình hoãn và không cho biết sẽ đình hoãn đến bao giờ. Nhưng đến sáng ngày 30 tháng 1, công an trại giam Nguyễn Văn Cừ đã áp giải Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân ra phi trường Tân Sơn Nhất và đọc lệnh trục xuất khỏi Việt Nam.
Việc trục xuất Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân xảy ra một ngày sau khi Thượng Viện Hoa Kỳ biểu quyết chấp nhận đề cử của Tổng thống Obama trong việc tiến cử Thượng nghị sĩ John Kerry trở thành Ngoại trưởng Hoa Kỳ thay thế bà Ngoại trưởng Hillary Clinton trong nhiệm kỳ 2. Một số dư luận đã suy luận rằng, CSVN không muốn tạo sự khó khăn trong mối quan hệ giữa họ với tân Ngoại trưởng John Kerry - vốn có những thiện cảm với CSVN trước đây - nên đã gấp rút thả Tiến sĩ Quân để mong chờ có những hợp tác tốt hơn từ Bộ ngoại giao Hoa Kỳ so với thời gian vừa qua.

Tuyên bố của phong trào Con đường Việt Nam về trường hợp Công Dân Lê Anh Hùng


Phong trào Con đường Việt Nam

Như đa số mọi người quan tâm vụ việc đều được biết, ngày 24 tháng 1/2013, một số giới chức công an mặc thường phục và quân phục đã đến tận nơi làm việc của công dân Lê Anh Hùng để đưa ông đi một nơi nào không rõ. Sau đó, các thân nhân và bằng hữu của công dân Lê Anh Hùng tìm ra rằng: ông bị đưa vào Trại Tâm Thần, nơi dành riêng điều trị những bệnh nhân tâm thần tại Viên An, Ứng Hoà, Hà Nội.
Trong vài năm qua, công dân Lê Anh Hùng là người từng viết nhiều lá thư tố cáo các sai phạm vốn có ảnh hưởng trực tiếp đến gia đình mình của một số cán bộ cao cấp trong chính phủ. Thực hành quyền tự do ngôn luận, ông còn sở hữu một blog cá nhân, đăng tải các bài viết đóng góp sửa chữa các tiêu cực, sai trái trong chính sách của nhà nước đương thời. Trong đời sống thường nhật, công dân Lê Anh Hùng vẫn là một người công nhân viên chức lương thiện và có năng lực. Ông chưa từng có biểu hiện gì chứng tỏ là người bị tâm thần hoặc gây hại đến trật tự xã hội.
Do đó, việc các quan chức thình lình đến nơi làm việc để cưỡng ép anh đưa đến bệnh viện tâm thần, mà không qua một giám định chuyên môn y khoa nào là một hành vi trái đạo lý, xúc phạm nhân phẩm và coi thường quyền an sinh của công dân. Hành vi khuất tất ấy cộng với quá khứ thưa kiện, viết blog của công dân Lê Anh Hùng khiến dư luận không khỏi đánh giá là một sự trả thù lên cá nhân ông.
Phong trào CĐVN cực lực phản đối sự thiếu minh bạch của chính quyền trong hành vi cưỡng chế công dân Lê Anh Hùng. Việc làm này vi phạm trầm trọng đến Quyền Con Người của công dân Lê Anh Hùng mà lẽ ra chính quyền phải nên tôn trọng và bảo vệ.
Hành động như thế này là chính quyền tự chọn cho mình một vị trí bất minh, khiến gây ngăn cách với công tâm dư luận và chắc chắn làm tổn thương nặng nề đến hình ảnh của chính quyền trong công chúng.
Phong trào CĐVN kêu gọi các cấp chính quyền nhanh chóng chấn chỉnh hành vi sai trái của mình và sớm trả lại quyền cư trú, sinh hoạt của công dân Lê Anh Hùng.
TM. Phong trào Con đường Việt Nam
Lê Quốc Tuấn

Trại Bố Lá: Quản giáo lạm quyền, xúc phạm blogger Tạ Phong Tần


VRNs

(30.01.2013) – Bình Dương – “Phạm nhân không được quyền lớn tiếng ở đây, câm ngay!” là điều bà Thủy, một cán bộ quản giáo tại trại tạm giam Bố Lá thuộc Công an TP.HCM, đóng quân trên địa bàn huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương (từ TP.HCM bạn đi theo Quốc lộ 13, tới ngã tư Sở Sao, cách ngã tư Bình Phước khoảng gần 30 km, hỏi người dân ở hai bên đường sẽ được hướng dẫn).
Ngày 28.01.2013, cô Tạ Minh Tú từ Bạc Liêu lên Sài Gòn đến nhà tù Chí Hoà để thăm nuôi chị là cô Tạ Phong Tần. Đến nơi, các vị công an ở đây mới cho biết đã chuyển cô Tần đi trại Bố Lá từ ngày 23.01.2013. Nghe tin ấy, cô Tú bức xúc, vì sao chuyển trại giam, mà không ai thông báo cho gia đình biết. Riêng tại trại giam Bố Lá, cô Tạ Phong Tần nói cho cán bộ Thủy, ngay lúc có mặt cô Tú, là việc chuyển cô về Bố Lá là sai luật:
Cô Tú viết lời của cô Tạ Phong Tần cho chúng tôi như sau: “Nếu đúng quy định, tôi chưa nhận được bản án, là mấy người không có quyền chuyển tôi đi như vậy”. Đây là câu nói khiến cho bà Thủy tức giận đã buộc cô Tần phải “câm miệng”.
Ở đây có sự ngược đời: đúng ra, quản giáo và cơ quan chức năng (cụ thể là công an TP.HCM) phải là người biết luật, làm đúng luật, để giúp những người tù “cải tà quy chánh”, thì ở trại Bố Lá này, công an tỏ ra không biết luật, và cố tình lạm dụng chức vụ, xúc phạm tù nhân.

TS Nguyễn Quốc Quân trả lời RFA ngay khi về đến Mỹ


RFA

Chân Như, phóng viên RFA
2013-01-31
Ngay sau khi TS Quân đặt chân trở về lại đến Hoa Kỳ vào lúc 7:25 phút tối giờ Cali, Chân Như của Đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn đặc biệt vói TS Nguyễn Quốc Quân, mời quý vị cùng theo dõi:
Niềm vui không trọn vẹn
Chân Như: Xin gửi lời chào đến TS Nguyễn Quốc Quân. Lời đầu tiên xin chúc mừng ông vừa được tự do sau nhiều tháng bị giam cầm dưới nhà tù của Đảng CSVN. Xin được hỏi thăm sức khỏe và tâm trạng của Tiến Sĩ hiện tại ra sao ạ?
TS Nguyễn Quốc Quân: Vâng. Thì chắc là mọi người cũng đoán được, đã lâu rồi, và cũng rất là nhớ gia đình, nhớ bạn bè, cũng như nhớ cộng đồng ở những nơi sinh hoạt, cho nên khi về cũng tương đối bất ngờ. Cá nhân tôi được tin về 2 tiếng đồng hồ trước khi lên máy bay. Vợ tôi thì sau khi máy bay cất cánh rồi thì vợ tôi mới được biết. Lòng thì rất vui, dĩ nhiên. Khi mà mới bị bắt giữ thì tôi cũng rất là yên tâm, rằng là vợ tôi luôn luôn gần gũi bạn bè và cộng đồng lúc nào cũng lo lắng cho tình hình đất nước. Hiện giờ sức khỏe của tôi tương đối khá tốt. Còn tâm trạng thì thực sự khi gặp lại gia đình thì rất vui, nhưng mà rời Việt Nam thì mình thấy buồn vì mình có cảm giác như là mình đang bỏ lại một số người đang bị oan ức mà tội cũng y như mình vậy đó nhưng họ lại bị đến 13 năm tù, 12 năm tù, vân vân, thì cái buồn đó là mình chưa làm được gì giúp ích được cho các anh chị em đó.