2013/02/21

SBTN tham gia kêu gọi ký tên phóng thích các Thanh Niên Yêu Nước tại Vinh

SBTN Đài truyền hình SBTN tham gia ký tên vào bản lên tiếng đòi thả các Thanh Niên Yêu Nước và kêu gọi mọi người cùng hưởng ứng. Kính mời quí độc giả theo dõi.
BBT-WebVT

2013/02/19

Tổng quát về trận chiến biên giới phía bắc năm 1979


Lê Vĩnh

“Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.”
Phần trên là một trích đoạn trong bài viết tựa đề “Biên Giới Tháng Hai” (1979-2009) của nhà báo Huy Đức đăng trên báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 9/2/2009. Chỉ nội buổi sáng hôm đó bài báo này của Huy Đức đã bị rút xuống. Bài “Biên giới tháng hai” tuy không dài, nhưng đã ghi lại nhiều chi tiết sống động về cường độ của cuộc chiến tranh biên giới phiá bắc năm 1979 và tinh thần chiến đấu dũng mãnh của quân đội Việt Nam. Trích đoạn ngắn nêu trên tuy cô đọng nhưng nêu bật lên sự tàn bạo của quân đội Trung Quốc trên đất nước Việt Nam. Bên cạnh đó, sự kiện bài báo của Huy Đức bị rút xuống chỉ sau vài tiếng đồng hồ xuất hiện cũng cho thấy thái độ của nhà cầm quyền CSVN đối với xương máu của hàng chục nghìn chiến sĩ và đồng bào Việt Nam trong cuộc chiến bảo vệ tổ quốc này, một thái độ mà sau này càng được tô đậm thêm bằng tính chất “hèn với giặc, ác với dân” của nhà cầm quyền Hà Nội.
Trong những năm vừa qua, ngày càng có nhiều bài viết về cuộc chiến tranh biên giới phía bắc 34 năm trước của những nhà nghiên cứu cũng như của các nhân chứng trực tiếp hoặc đã từng tham dự cuộc chiến đó. Vì vậy, bài viết này chỉ ghi lại một số những điểm nổi bật đáng chú ý liên quan đến trận chiến nhưng ít thấy được trình bày trong các bài viết liên quan.

Nhà báo Thanh Thảo: Không ai được phép xóa bỏ cuộc chiến chống TQ xâm lược năm 1979


DienDanCTM

Kính mời quí bạn đọc theo dõi phần ghi lại cuộc phỏng vấn của đài RFI với phóng viên Thanh Thảo. Đây là một tiếng nói quí hiếm trong ngày 17/2, tưởng niệm các chiến sĩ Việt Nam trong cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược năm 1979. Cuộc chiến này đã san bằng phần lớn 6 tỉnh miền Bắc Việt Nam, và thảm sát hàng trăm ngàn sinh mạng binh sĩ và dân chúng Việt Nam. Nhưng sự kiện lịch sử đó lại đang bị nhà cầm quyền VN cố tình xóa bỏ.
BBT-DienDanCTM
- - -
Nghe nhà báo Thanh Thảo chia sẻ suy nghĩ về cuộc chiến năm 1979:http://telechargement.rfi.fr.edgesuite.net/rfi/vietnamien/audio/modules/actu/201302/VN_ThanhThao_170213.mp3
Nhà báo Thanh Thảo: Tôi tán thành quan điểm của Thiếu tướng Lê Văn Cương trả lời phỏng vấn trên Báo Thanh Niên khi ông đặc biệt nhấn mạnh: đây là cuộc chiến tranh chống xâm lược của nhân dân Việt Nam; cuộc chiến tranh do Trung Quốc phát động với 60 vạn quân đánh tràn ngập tất cả các tỉnh biên dưới phía Bắc của Việt Nam. Thì đó là một cuộc chiến tranh xâm lược. Và để chống lại cuộc chiến tranh đó thì người ta gọi là "cuộc chiến tranh chống xâm lược", phải khẳng định như thế. Đã là cuộc chiến tranh chống xâm lược thì phải được đưa vào lịch sử của Việt Nam, bởi vì từ xưa đến nay tất cả chiến tranh chống xâm lược của Việt Nam đều được đưa vào sách sử. Thiếu tướng Lê Văn Cương không có đề nghị mà yêu cầu phải đưa vào sách giáo khoa, vì nếu không đưa vào sách giáo khoa thì các thế hệ trẻ lớn lên sẽ không được biết về cuộc chiến tranh này. Người ta nói đó là cuộc chiến tranh bị lãng quên. Không có cuộc chiến tranh chống xâm lược nào có thể bị lãng quên được, và trong rất nhiều năm nay thì chúng tôi luôn luôn tìm cách để trong ngày 17 tháng 2 – vào khoảng thời gian trước hoặc sau đó – có những bài viết trên báo in của Việt Nam đàng hoàng, chứ không phải trên báo mạng, để nhắc nhở về cuộc chiến tranh này.
Nhân dân ta đã từng bị hy sinh rất nhiều người trong cuộc chiến tranh đó, bị quân Trung Quốc thảm sát, thì điều đó không cho phép bất cứ một ai có thể quên được, và lãnh đạo thì càng không được phép quên.

Phim: Điều 88 công cụ trấn áp các nhà dân báo


delightfilm.com

Xin giới thiệu đến quí độc giả đoạn phim tư liệu ngắn của đạo diễn Ela Gancarz về các ký giả và nghệ sĩ Việt Nam bị cầm tù chỉ vì viết bài trên mạng, soạn nhạc hay bày tỏ quan điểm của mình qua nghệ thuật.
BBT-WebVT

Hà Nội: ngăn cản không cho vào viếng Đài Liệt Sĩ


Nguyễn Xuân Diện

Để biết rõ vụ cấm viếng đài liệt sĩ ngày 17/2/2013 tại Hà Nội, chúng tôi xin đăng tải nguyên văn bài tường thuật từ blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện. Kính mời quí độc giả theo dõi.
BBT-WebVT 

Chủ nhật, ngày 17 tháng hai năm 2013
Sáng nay, 17.2.2013, kỷ niệm 34 năm Chiến tranh biên giới 2/1979 chống Trung Cộng xâm lược, một đoàn các vị nhân sĩ trí thức và đồng bào, gồm các vị: Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên TW Đảng, lão thành Cách mạng; TS. Nguyễn Đình Lộc nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Ông Nguyễn Trung cựu Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, Nhà thơ Việt Phương nguyên Thư ký của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Ông Trần Đức Nguyên thanh viên Ban Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, GS. Phạm Duy Hiển, TS Nguyễn Quang A, Doanh nhân Nguyễn Hữu Vinh, TS Nguyễn Xuân Diện.... và nhiều thanh niên, trí thức Hà Nội đã mang vòng hoa: ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN CÁC LIỆT SỸ CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC, tới viếng Đài Tưởng nhớ Liệt sỹ tại Hà Nội.
Lực lượng bảo vệ Đài Tưởng niệm đã gây cản trở và không cho đoàn bước vào viếng. 

Cuộc chiến biên giới Việt – Trung tháng 2 năm 1979


Thủy Giang
Ba mươi bốn năm về trước, lúc 5 giờ 25 phút sáng ngày 17/2/1979, tiếng đại pháo của quân Trung Cộng đồng loạt khai hỏa trên toàn tuyến biên giới phía Bắc, từ Phong Thổ, Lai Châu đến địa đầu Móng Cái, mở đầu một cuộc chiến, mà đối với giới lãnh đạo Bắc Kinh là “dạy cho quân côn đồ Việt Nammột bài học” như lời của Đặng Tiểu Bình. Đối với giới lãnh đạo của CS Việt Nam là “trận đánh xâm lược của bọn bá quyền Trung Quốc”, như lời của Tổng bí thư Lê Duẩn. Còn đối với quốc tế thì đó là cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ ba.

Bắc Kinh: Đường rút an toàn của CSVN?


Lý Thái Hùng

Từ hai năm qua, đặc biệt là từ sau Hội nghị 6 của Trung ương đảng CSVN vào tháng 10 năm 2012, lãnh đạo CSVN ở vào hai thế khó xử:
Thứ nhất là không dám đưa ra bất cứ biện pháp kỷ luật nào đối với những cán bộ lãnh đạo bị đánh giá là “suy thoái đạo đức” sau khi có kết quả ‘phê và tự phê’ để ngăn chận tình trạng tham ô nhũng lạm. Đặc biệt là Bộ chính trị đã không kỷ luật được ông Nguyễn Tấn Dũng (mà còn che giấu gọi là đồng chí x) vì sợ tạo ra những cuộc “đấu đá” ngầm giữa phe ông Dũng với phe kình chống. Điều này đã được ông Nguyễn Phú Trọng nói xa gần trong cuộc tiếp xúc với cử tri ở Hà Nội hôm mồng 1 tháng 12, 2012 rằng: “kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ….”
Thứ hai là không dám thỏa mãn những đòi hỏi tôn trọng nhân quyền của Hoa Kỳ để đổi lấy việc mua vũ khí chiến lược hầu tăng cường phòng thủ trước sự hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông, vì vẫn mang nặng tư duy của thời Chiến Tranh Lạnh: coi Hoa Kỳ là thù địch và sợ Hoa Kỳ thúc đẩy diễn biến hòa bình làm sụp đổ đảng từ bên trong. Điều này đã được ông Phùng Quang Thanh viết trong Tạp chí quốc phòng số tháng 12/2012 rằng: “thế lực thù địch (ám chỉ Hoa Kỳ) tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động chống phá bằng chiến lược ‘Diễn biến hòa bình’ sử dụng các chiêu bài ‘dân chủ’, ‘nhân quyền’, ‘dân tộc’, ‘tôn giáo’, thúc đẩy ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’, hòng làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta; khi có cơ hội, chúng sẵn sàng phát động chiến tranh xâm lược.”

Cuộc chiến trong yên lặng


Oanh Yến Thị Phạm

Trái với bề nổi có vẻ ổn định của thể chế chính trị và một sự "cân bằng lập lờ" của nền kinh tế trong giai đoạn hiện tại, Việt Nam vẫn chất chứa những kho thuốc nổ đang được lên giây, định giờ, chờ nổ.
- Những cuộc đấu tranh công khai của các nhân sỹ, trí thức, kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992.
- Những cuộc bút chiến "tóe tâm huyết" của các Blogger, những nhân sỹ trí thức mà trong số đó, không hiếm những "hậu duệ, tự chối bỏ nguồn gốc đỏ" của mình, không quản an nguy, cho bản thân cũng như gia đình, để đòi hỏi những "thuộc quyền được mặc định" bởi tạo hóa, cho cả tiền đồ Dân Tộc.
Những cuộc đấu tranh "sống mái" của những nông dân vấn vành tang trắng trên đầu để đòi hỏi sự công bằng, minh bạch trong vấn đề sở hữu đất đai trên những cánh đồng Dương Nội, Văn Giang, Vụ Bản mù mịt khói lửa và cả tiếng súng hoa cải Tiên Lãng của gia đình họ Đoàn
Những cuộc "trải chiếu, trải lều", "trải nổi thống khổ" trong các vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Lý Tự Trọng, trước Văn phòng Quốc Hội phố Ngô Thì Nhậm, Trụ sở Mặt trận Tổ Quốc phổ Tràng Thi, của Dân oan mất đất.

Hãy xem hãy mở mắt ra và cấm kêu la

Nguyễn Tân Cứ

Giả đối gần như thường trực trên những phương tiện truyền thông
Những món ăn bội thực nhàm chán lây nhây trớ tráo đến lợm người
Những khuôn mặt dưa hành không thể dưa hành hơn vì quá chán ngán
Những nhan sắc không thể nào dâm đãng hơn
không thể dày mặt vì quá gợi tình

Như một thứ bánh chưng truyền hình trên Ti vi
Cùng với nhiều nhát cắt dọc ngang
đang được trưng bày trên mâm com ngày tết
Đang được trình diễn bởi những kẻ buôn dưa lê
Có nghề đã được mài dao quanh năm không bao giờ ngơi nghĩ
Như một gánh hát sơn đông đang phèn la giữa đình làng quê mộc
Như một mớ thuốc cao đơn đang hoàn tán hát ca
Cho một đàn cừu cô đơn đang nằm bệnh
Chờ mong được lột da chăn dắt suốt cuộc đời

Acrobat, PDF Reader có lỗi an ninh


BBT No Firewall

2013/02/15
Công ty Adobe vừa thông báo là các ứng dụng Acrobat và Reader có 2 lỗi an ninh đang bị kẻ gian khai thác. Kẻ gian gửi qua email tập tin PDF có chứa mã độc. Nếu người dùng mở tập tin PDF đó ra xem thì mã độc sẽ len lỏi vào hệ thống qua các lỗi an ninh chưa được vá. 

Adobe đang vá lỗi an ninh này và sẽ gửi bản vá ra sớm. Cho đến khi có bản vá lỗi an ninh, người sử dụng cần cẩn trọng khi nhận được các tập tin PDF qua email đến từ người lạ. 

Các ứng dụng sau đây bị ảnh hưởng bởi 2 lỗi an ninh này: 

Adobe Reader, Adobe Acrobat XI ấn bản 11.0.0.1 và trước đó trên Windows, OS X

- Reader X 10.1.5 và trước đó trên Windows, OS X 

- Reader 9.5.3 và các ấn bản 9.x trước đó trên Windows, OS X, Linux 

Trong lúc chờ đợi bản vá, người dùng Reader XI và Acrobat XI trên Windows có thể mở lên chức năng "Protected View" để bảo vệ. Cách mở như sau: từ menu chính, chọn EditPreferences,Security (Enhanced). Rồi chọn "Files from potentially unsafe locations".

Sơn Hà Chấn Hưng


Trần Huỳnh Duy Thức

Kinh tế suy lòng người thay đổi
Hướng nhân quyền tụ hội lòng dân
Sức nước dâng xua tan sợ hãi
Xóa cường quyền trả lại bình yên
Giành chính đáng quyền dân phúc quyết
Dưỡng hiền tài quốc thái dân an
Hội sông núi chấn hưng nước Việt
Tụ hồn thiêng giữ vững sơn hà
Giao thừa Quý Tỵ
10/2/2013

Tâm nguyện cho một năm mới


Tuấn Khanh

Tôi quyết định chọn những giờ phút thiêng liêng nhất của sự chuyển giao cũ-mới, để tự mình ký tên vào danh sách những người ủng hộ việc sửa đổi hiến pháp 1992, như một lời chúc cho nhân dân và quê hương của mình. Cầu mong cho mọi thứ sẽ như một cuộc sang mùa êm ả, đem lại hạnh phúc, tự do, dân chủ cho đất nước Việt Nam đã quá nhiều khổ đau này.
Có những người bạn của tôi đã hỏi rằng “liệu ký vào đó có ích gì, và liệu có thay đổi gì không, hoặc đó chỉ là một màn kịch?”. Tôi không thể trả lời hết những thắc mắc đó. Thật ra đó là những suy tư có thật – đáng trân trọng – của những người đã sống, đã cảm nhận và lo âu về xã hội của chúng ta, nhiều năm nay, đặc biệt là với người Việt ở miền Nam Việt Nam, từ sau 1975.
Tôi gửi những dòng chữ này đến những anh chị em của tôi, rằng tôi góp phần vào danh sách những người muốn thay đổi Hiến pháp, đặc biệt là thay đổi Điều 4 – quyền lãnh đạo duy nhất và tối cao của Đảng Cộng sản Việt Nam – để xác định rằng tôi không ỷ lại vào sự vận hành tự nhiên phát triển của đời sống chính trị xã hội, mà muốn khẳng định một ước muốn thay đổi từ trái tim mình, khẳng định một thái độ sống với chính kiến tự do trong suy nghĩ, khẳng định với quyền làm người sống với trách nhiệm công dân, không kèm sợ hãi.

2013/02/11

Đến lượt thủ tướng phản công


Phạm Nhật Bình – Lê Vĩnh

Đến nay thì phần lớn công luận đều thừa nhận hội nghị trung ương 6 là một thất bại thảm hại của phe Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Tuy nhiên, sở dĩ có nhận định đó là vì mức chờ đợi của xã hội đã lên quá cao cùng với các tuyên bố đầy hứa hẹn trước hội nghị, chứ khó có thể xem hội nghị 6 là thắng lợi của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy kết quả sau cùng là xé được bản quyết định kỷ luật của Bộ Chính Trị nhưng uy tín và sĩ diện của ông Nguyễn Tấn Dũng cũng bị sứt mẻ đáng kể, từ việc trở thành trò cười "đồng chí X" đối với cả nước đến việc bị coi là không xứng đáng nắm ghế trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng nữa, v.v. Chính vì vậy mà nhiều người chờ đợi ông Nguyễn Tấn Dũng, với quyền lực tài chính và công cụ công an còn nguyên trong tay, sẽ lập tức phục hận.
Nhưng quả đúng với bản chất nhiều mưu trí của ông Dũng – mà tùy góc nhìn, có người xem là "bản lãnh", có người gọi là "hiểm độc" – ông đã tạm án binh bất động để ổn cố lại hàng ngũ dưới trướng. Ông chỉ đi đó đây thăm các đơn vị công an, sinh viên để hô hào phải có “liêm sỉ”.

Cùng ký tên với TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đòi thả các Thanh Niên Yêu Nước


TNCG

Các bạn hãy cùng ký tên với Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt - Nguyên Tổng Giám Mục Hà Nội Giám mục Phaolô - Maria Cao Đình Thuyên - Giáo Phận Vinh - Nghệ An yêu cầu trả tự do cho 14 thanh niên yêu nước.
Xin các bạn giúp quảng bá rộng rãi và vận động mọi người cùng ký tên trên trang nhà http://www.facebook.com/thanhnienconggiao
Hoặc bấm vào link: http://thanhnienconggiao.blogspot.com/
Nguồn: FB TNCG

"Quê Tàu"?...


Mai Thanh Hải

Đầu giờ chiều ngày mồng 1 Tết, mới sấp ngửa chạy từ "Chùa Bà Đanh khổng lồ" Hà Nội về quê Hải Phòng.

Cứ nghĩ đường 5 vắng lắm, như bao lần đầu năm mình tất tả lên lên xuống xuống, nhưng năm nay, có lẽ kinh tế yếu kém, tiền ít ăn dè, nên thiên hạ nhong nhong ra đường đứng hóng, làm đường 5 đông xe, chả kém ngày thường.

Về đến quê, ngỡ ngàng khi nhìn đâu cũng thấy rừng rực đỏ...

Cái sự đỏ cờ quạt, khẩu hiệu biểu ngữ, có nhẽ cũng quen, bởi đất nước mình nó thế, chả phải ngày Lễ Tết, lúc nào cũng băng cờ đầy đường, tạo công ăn việc làm cho khối anh Văn hóa thông tin, Tuyên huấn và cả những cửa hàng cửa hiệu cắt dán, làm băng rôn.

Mình ngỡ ngàng đầu năm, khi về quê hôm nay, là những chiếc đèn lồng đủ loại, từ màu đỏ đến vàng, trang kim óng ánh, cong queo chữ Tàu, treo khắp hè đường, cửa nhà, trong ngõ xóm.

Hỏi ra mới biết, mỗi chiếc đèn lồng như vậy, giá không dưới 100 nghìn đồng và người dân, được "vận động" mua - treo, theo hệ thống.

Quê An Lão mình nghèo, người dân bao đời nay, vẫn sấp mặt xuống đồng chiêm trũng kiếm con cá - mớ rươi và ước mơ thâu đêm, tựu trung lại chỉ đơn giản là phần thịt lợn đụng, ấm chân răng trong 3 ngày Tết.

Ước mơ lớn "đời sống văn hóa tinh thần", có chăng chỉ vươn đến những buổi háo hức ra sân kho xem xiếc thú, ca nhạc tạp kỹ - bán thuốc dạo và Chương trình phim ảnh lưu động, thành phố chiếu cố cho những vùng sâu xa

Thế mà bây giờ?..

100 nghìn đồng, có thể là không nhiều so với khát khao "nhà mình xinh, quê mình đẹp", nhưng đó cũng là mớ rau, con cá, cân thịt, chiếc bánh chưng ấm lòng ngày Tết.

Nhưng 100 nghìn là quá rẻ mạt, để hoàn tất việc "đồng hóa văn hóa" xa lạ, với từng người dân quê chân lấm tay bùn, chưa bao giờ biết đến mạng Internet và cũng chưa bao giờ tầm mắt vượt khỏi lũy tre làng, để biết đến khái niệm "bá quyền, bành trướng"...

Và liệu, trong những ngày Tết này, còn bao vùng quê khác, được cố ý hay vô tình châm lửa "đèn lồng", để mình tự dưng lo về ẩn họa "Phố Tàu", như ngày đầu năm mới, ở chính quê mình nghèo nàn, heo hút, xa xôi hôm nay?..

Đêm 30, dân oan ở vườn hoa Lý Tự Trọng bị cướp bạt che lều


Xuân Việt Nam

Theo tin từ các CTV cho biết: tám giờ tối nay vẫn còn hơn hai chục dân oan ở tại vườn hoa Lý Tự Trọng.
Dưới trời giá rét do thời tiết thay đổi từ sáng nay, nhiệt độ ngoài trời xuống đến 15 độ C, các dân oan đã phải che chỗ trú ngụ bằng bạt dứa để có chỗ ngủ. Tuy nhiên, các lực lượng âm binh đã lại tiếp tục tới cướp lều, giằng mất bạt dứa của các dân oan, đánh đuổi họ ra khỏi khu vực vườn hoa khiến họ phải ôm áo quần chăn chiếu tới trú ngụ ở các mái che của hiên nhà quanh đó, gần bến thuyền Hồ Tây.
Việc cướp nồi niêu xoong chảo, cướp chăn chiếu của dân oan tại đây đã được Cụ Lê Hiền Đức nêu từ cách đây mấy tháng khi công an phường Thuỵ Khuê cướp đồ của Cụ Ngọc - một dân oan vốn là cựu chiến binh, nhiều bằng khen và huy chương và đang đi đòi nhà của mình đã bị chính quyền nơi Cụ sống cướp mất.
JPEG - 66.8 kb
Lều bạt mà dân oan dựng lên vào ban đêm tại vườn hoa Lý Tự Trọng
JPEG - 63.9 kb
Cụ Ngọc sống tại vườn hoa đã lâu.
Trong khi nhiều người dân tại Hà nội đã cùng nhau kêu gọi giúp đỡ các dân oan bằng việc mang cho họ áo ấm, bánh chưng, mì tôm vào dịp Tết, chia sẻ động viên họ khi không có nơi nào nương tựa khi đi đòi quyền lợi của mình thì các lực lượng công an phường sở tại, các côn đồ được thuê thường xuyên đến đây cả ngày lẫn đêm, cướp giật và xua đuổi những người dân đi khiếu kiện, đòi quyền lợi chính đáng.
Chính quyền Hà nội không hề có trách nhiệm đối với những người dân này?
Nguồn: Xuân Việt Nam

Về một con người trong tù


Lê Thăng Long

Lê Công Định đã về. Niềm vui sắp được gặp lại bạn tràn ngập. Những điều tốt đẹp đang mở ra. Nhưng nhớ đến một người bạn khác vẫn còn trong vòng lao lý mà chạnh lòng. Có lẽ thời điểm mà những người xa nhà khắc khoải nhất là Tết. Đã trải qua 3 cái Tết trong tù tôi hiểu rõ cảm giác đó. Những người ở ngoài nhưng phải xa quê hương vào những ngày Tết còn không tránh được nỗi nhớ nhà. Những người phải vào tù vì tình yêu quê hương thì bị chia cắt với gia đình vào những thời khắc xum vầy thiêng liêng là một nỗi đau với họ.
Phân trại 1 trại giam Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai nằm lọt trong một vùng rừng núi xa khu dân cư. Ở đó suốt ngày không nghe được tiếng xe cộ. Thỉnh thoảng tiếng xe lửa vọng từ xa xình xịch là thứ âm thanh duy nhất mang đến cảm giác ngoài đời. Ngày đầu tiên đến trại giam này gợi lại cho chúng tôi mọi ký ức thời chiến tranh, bao cấp và hợp tác hóa nông nghiệp. Năm giờ sáng hồi kẻng thứ nhất đánh thức mọi người dậy, chỉ có 30 phút cho một buồng giam từ 50 đến 80 người phải xong việc vệ sinh cá nhân. Năm giờ ba mươi hồi kẻng thứ hai báo hiệu cho mọi người phải xuất buồng điểm danh. Sáu giờ đến sáu giờ ba mươi sáng là thời gian xuất trại cho những ai phải đi ra xưởng lao động. Đó cũng là lúc mà loa phóng thanh đọc thành tích thi đua lao động của ngày hôm trước rồi tiếp theo là những tiêu chuẩn cho nếp sống văn minh mới trong trại giam. Mỗi tuần vào sáng thứ hai, các tù nhân còn phải tập trung vào hội trường ngồi xổm dưới đất nghe giáo huấn đạo đức. Có lúc còn được phát động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Kết quả là mọi người phải làm một bản thu hoạch bằng việc chép lại mẫu có sẵn. Hôm nào có tù nhân vi phạm nội quy trại giam và bị xử lý kỷ luật thì sẽ bị đọc tên công khai trên loa phóng thanh. Lâu lâu có tiếng bom mìn khai thác đá ở đâu đó gần đấy vang rền và chấn động cả khu vực trại giam, tạo ra cảm giác không khác gì đang sống trong vùng khói lửa. Chưa kể giữa đêm nghe hàng loạt tiếng đạn xé không khí tĩnh lặng mà cứ ngỡ như đang bị bố ráp. Mãi sau này mới biết được mỗi khi nghe tiếng súng như vậy là có đơn vị nào đó bên ngoài về để kiểm tra đột xuất “quân số”.

Thoát khỏi Việt Nam


Wall Street Journal

Việc thả một nhà đấu tranh cho thấy áp lực từ Washington có ép phê
Hà Nội hiếm khi nào đưa tin về nhân quyền, chính vì vậy mà việc phóng thích ông Nguyễn Quốc Quân tuần này càng được chú ý. Ông Quân, một công dân Hoa Kỳ, được thả ngày thứ Tư sau 8 tháng tù giam và bị trục xuất khỏi Việt Nam để trở lại với gia đình tại California. Có một bài học rút tỉa cho Washington qua vụ này.
Ông Quân tỵ nạn sang Hoa Kỳ năm 1980 và trở thành một công dân tại nước này, đã bị bắt giam tại sân bay Tp.HCM vào tháng Tư năm ngoái. Ông thuộc thành phần lãnh đạo của Đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, hoặc Việt Tân, một nhóm cổ xuý dân chủ hóa một cách ôn hòa, đã khiến chế độ Đảng Cộng Sản Việt Nam tại Hà Nội dán nhãn là một "tổ chức khủng bố".
Ông Quân nguyên thủy bị cáo buộc về tội khủng bố khi bị bắt gặp mang theo truyền đơn về phản kháng bất bạo động. Ông đã từng bị cáo buộc về tội danh tương tự vào năm 2007 trước khi bị trục xuất lại Hoa Kỳ vào năm 2008. Đấy là một bằng chứng về sự dấn thân của ông khi trở lại Việt Nam mặc cho những rủi ro nguy hiểm.
Hà Nội dự tính đưa ông Quân ra tù ngày 22 tháng Giêng sau khi tuyên án 14 nhà đấu tranh cũng trong tháng Giêng, về những tội liên quan đến mối liên hệ với Việt Tân. Ngày xử bị hoãn mà không có một lời giải thích, và việc phóng thích và trục xuất ông Quân tuần này là một điều ngạc nhiên.
Truyền thông nhà nước cho biết ông đã ký giấy nhận tội để được thả, nhưng vợ ông và lãnh đạo Đảng Việt Tân thì cho biết là ông không ký. Phía Việt Nam nói như vậy để ráng gỡ thể diện sau khi lùi bước.
Nhiều phần, điều khác biệt trong trường hợp ông Quân là sự lưu tâm thường xuyên từ Washington. Các dân biểu Quốc hội vừa gởi một lá thư ngỏ đến Đại sứ David Shear ở Hà Nội, yêu cầu ông áp lực giới chức trách thả ông Quân. Bộ trưởng Ngoại giao Hillary Clinton đã nêu vấn đề trong một cuộc gặp gỡ với viên chức Việt Nam vào năm ngoái.
Việt Nam đang cố gắng xây dựng mối quan hệ mật thiết với Washington nhằm tạo thế quân bằng trước sự lấn át ngày càng tăng của Bắc Kinh trong vấn đề tranh chấp Biển Đông. Điều này khiến Hà Nội khó làm ngơ lời than phiền của Washington về vụ ông Quân.
Vì là một công dân Hoa Kỳ, Ông Quân là một nạn nhân nổi bật. Nhưng những nhà đấu tranh tại địa phương vừa rồi bị tuyên những bản án từ tù treo đến 13 năm tù giam cũng đáng được lưu tâm. Hợp tác về lãnh vực an ninh không loại trừ việc Washington buộc lãnh đạo Việt Nam chịu trách nhiệm về nhân quyền, ngược lại đó chính là lợi thế để buộc như vậy.
Việt Thi chuyển ngữ

Tôi đi dự họp báo với Ts. Nguyễn Quốc Quân


mdt

Trưa thứ Bảy vừa qua Feb. 2 tôi tham dự buổi họp báo của tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, người vừa trở về Mỹ 3 ngày trước đó sau 9 tháng bị cộng sản VN giam giữ.
Buổi họp báo do đảng Việt Tân tổ chức tại hội trường Việt Báo ngay trung tâm Little Saigon. Tôi chỉ xin ghi lại vài nét tổng quát trong suốt hơn 2 giờ rưỡi của cuộc họp báo.
Khoảng hơn 1 giờ, hội trường đã hầu như đầy nghẹt. Ngoài đại diện các cơ quan truyền thông còn có sự hiện diện của 2 nghị viên và tân thị trưởng Tạ Đức Trí của Westminster, một số nghị viên thành phố Garden Grove, và đại diện các vị dân cử Loretta Sanchez, Dana Robacher, Lou Correa...
Khi anh Nguyễn Quốc Quân và vợ là chị Mai Hương được giới thiệu thì cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay chào mừng. Chị Mai Hương đã rớm nước mắt khi kể lại những khó khăn chị trải qua và đã phải cố gắng giữ vững tinh thần để tranh đấu suốt thời gian chồng nằm trong tay cộng sản.
Anh Nguyễn Quốc Quân sau một khoảng khắc xúc động đã trở lại bình tĩnh từ tốn kể lại những gì anh trải qua suốt thời gian trong tù. Anh nói chuyện thật sống động, thản nhiên và nhiều lúc dí dỏm. Anh kể thang Tư, 2011 khi anh vừa bước xuống phi trường là bị công an bắt giữ ngay. Công an biệt giam anh trong căn phòng khoảng 9 mét vuông kín mít với "đầy đủ tiện nghi" như cầu tiêu, phòng tắm và cả 1 "TV" để bên ngoài có theo dõi mọi sinh hoạt của anh 24/24. Anh bị giam tại trại B34, nơi dành cho những tù nhân "đặc biệt". Ở đây anh không bị hành hạ thể xác và không bị công an không xưng hô "mày tao". Tuy thế họ hành hạ bằng nhiều cách khác như đặt một ngọn đèn sáng choang suốt ngày đêm, cô lập anh hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Anh cười chú thích "Có lẽ cũng nhờ không biết tin tưc gì về những nhà tranh đấu khác bị xử nặng nề nên không biết sợ". Tuy nhiên, anh đã phải vài lần phản kháng bằng cách tuyệt thực, một lần để đòi lại những sách họ tịch thu của anh và một lần để được gặp luật sư như luật định. Anh cũng tự nêu câu hỏi "Nhiều người thắc mắc tôi đã bị bắt 4 năm trước, thế sao còn trở về để bị bắt nữa, như vậy tôi có khờ khạo không?" rồi tự trả lời "Tôi không khờ khạo chút nào, vì muốn tranh đấu cho niềm tin của mình thì phải về tận nơi. Hơn nữa anh chị em Việt Tân đều thường xuyên thay phiên nhau trở về, tôi cũng vậy, tời phiên thì về thôi" Anh cười nói thêm "Phần lớn đều âm thầm hoạt đỗng và trở về an toàn, có lẽ tôi kém khả năng nên mới bị bắt hoài" Anh tâm sự tiếp "Trước khi trở về tôi đã suy tính xác xuất 60% là sẽ bị bắt và đã chuẩn bị cho mình 2 phương án: nếu không bị bắt thì âm thầm thi hành nhiệm vụ, còn nếu bị phát hiện thì cũng là cơ hội cùng chia sẻ với các nhà tranh đấu cho nhân quyền khác"

Khi báo Nhân dân giới thiệu dâm thư và phim kinh dị


Phạm Thị Hoài

Tháng 2 8, 2013
Báo Nhân dân không ai đọc, nhiều người nghĩ thế. Tôi cho rằng họ sai. Độc giả của tờ báo đầu đàn chính thống này là một tầng lớp đặc biệt, trước hết gồm các đảng viên, tức những người thuộc giai cấp cầm quyền chính trị; sau nữa đến bản thân giới truyền thông, vì cùng với Thông tấn xã Việt Nam, Đài Phát thanh và Đài Truyền hình, tờ Nhân dân thuộc bộ tứ định hướng tuyên giáo cho toàn bộ giới truyền thông còn lại [i]; và cuối cùng, ít nhất là những người từ nhiều lí do khác nhau quan tâm đến khí hậu chính trị Việt Nam: Họ phải xem dự báo thời tiết. Với trên 200.000 bản in phát hành đến tận các chi bộ, trang Nhân dân Điện tử và ước chừng không ít hơn nửa triệu độc giả chốt tại nhiều mắt xích quan trọng của chuỗi quyền lực chính trị và truyền thông, ảnh hưởng của tờ Nhân dân đủ lớn để không thể bị coi đơn giản là giấy lót nồi. Vai trò dẫn đường cho dư luận dòng chính của tờ Nhân dân về cơ bản không khác vai trò của một tờ như New York Times – sự khác nhau giữa hai bên ở cơ chế vận hành của vai trò đó không đặt ra trong bài này.
Dù khí hậu tinh thần về đại cục không thay đổi đáng kể, theo cảm nhận của tôi, thời tiết văn hóa ở Việt Nam đã bớt khắc nghiệt hơn nhiều so với một, hai thập kỉ trước. Những năm 90, thật khó hình dung một tác phẩm như Lolitanằm đàng hoàng trên các rạp sách ở Việt Nam. Khi ấy tập truyện ngắn của tôi do Nhà xuất bản Hà Nội ấn hành bị thu hồi vì lí do “mang tính kích dục”. Gần hai mươi năm sau, báo Nhân dân dành cho Lolita những lời thiện cảm và không quên cả quảng cáo cho bộ phim cùng tên của đạo diễn Stanley Kubrick. Tôi nhớ đến lời tuyên bố của tác giảLolita, nhà văn Nga lưu vong Nabokov, rằng ngoài một phương châm cực kì đơn giản và dễ nhớ thì ông không quan tâm đến chính trị. Phương châm đó như sau: tất cả những gì có lợi cho “bọn Đỏ” – chỉ những người cộng sản – thì ông chống và tất cả những gì bất lợi cho “bọn Đỏ” thì ông theo. Tôi thấy mừng vì thế giới thời tôi sống hơi phức tạp hơn một chút so với phương châm đó. Nhưng còn gì đáng thích thú hơn việc cơ quan ngôn luận đầu não của một Đảng Cộng sản trước sau vẫn cứng rắn và giáo điều trong ý thức hệ lại khen ngợi tác phẩm từng bị coi làscandalđồi trụy của một nhà văn ghét cộng sản đến đào đất đổ đi.